• image01
  • image01
  • image01
  • image01
  • image01

Thứ 6 - 26/02/2016
Để nâng cao chất lượng bài viết, Quý cộng tác viên khi gửi tin bài vui lòng gửi riêng hình ảnh, không để hình nằm trong file bài viết. Xin cám ơn! *

DU LỊCH

LONG KHÁNH ĐẤT LÀNH …

Nếu ai đó hỏi tôi về quê hương của mình. Tôi sẽ không ngần ngại kể về Long Khánh - mảnh đất mà tuổi thanh xuân của tôi đang trải qua cùng bạn bè, đồng nghiệp và gia đình nhỏ thân yêu
 Tác phẩm Kết nối; Tác giả Trương Phát.jpg

Suốt những tháng năm tuổi trẻ của mình, tôi đã được sống và đi gần hết chiều dài của đất nước. Sinh ra tại dải đất bãi ngang miền Trung, học tập tại thủ đô Hà Nội hoa lệ, nhưng lại “bén duyên” với mảnh đất đỏ yêu thương này từ lúc nào không hay biết. Từ một cô sinh viên mới ra trường tò mò khám phá miền đất mới, thử sức với một công việc văn phòng; đến bây giờ, tôi đã thuộc làu từng ngõ ngách nội ô, đi suốt các cung đường lớn, nhỏ dẫn đến các xã; thuộc làu vị ngọt lành của các loại trái cây lúc vào mùa; nhớ rõ tên từng loại cây, loài hoa dẫn vào trung tâm thành phố. Có những chiều đứng trên góc cửa sổ ban công cơ quan nhìn xuống một trời hoa tím bằng lăng như muốn xé toạc cơn mưa đầu mùa vội vã. Nỗi nhớ nhà, nhớ quê trực trào, nhưng rồi lại lắng xuống bằng một tiếng chuông báo tin nhắn “Trời mưa to đó, đường trơn, em chạy xe cẩn thận nhen!”.

Những ngày mới công tác, được phân công đi thực tế ở cơ sở, đi một đoạn lại phải dừng để hỏi thăm đường; đến nay đã thuộc làu từng lối đi tắt để giảm bớt thời gian và “về đích” nhanh hơn. Đường về Bình Lộc xa tít tắp nhưng đầy cây trái gọi mời tha thiết, đường về Bảo Quang xanh mướt một màu điểm xuyết sắc vàng của hoa hoàng yến, sắc tím hồng của hoa mười giờ… Bảo Vinh, Xuân Tân, Bàu Sen, Suối Tre, Xuân Lập nay đã trở thành phường, khoác lên mình chiếc áo mới của đô thị nhưng vẫn thân thương quá đỗi.

Nếu được hỏi, tôi thích mùa nào nhất ở Long Khánh. Tôi sẽ trả lời: Tôi thích nhất mùa trái cây chín. Vâng! Không phải là mùa mưa hay mùa khô, mà chính là mùa trái cây chín. Vì đó là khoảnh khắc giao mùa giữa mùa khô và mùa mưa, từ tháng Tư đến tháng Bảy hàng năm.

Thiên nhiên, đất trời đã ưu ái cho Long Khánh một vùng đất ba-zan màu mỡ để kết tinh nhiều trái ngọt. Còn gì vui thích hơn khi được đạp xe dưới những tán cây chôm chôm xõa bóng xuống ven đường, những chùm trái chín đỏ rực như vẫy tay mời gọi. Chôm chôm Long Khánh là thức quà miệt vườn bình dị nhưng rất ngọt ngào như tấm lòng của người dân nơi đây. Ngồi dưới tán cây, chia nhau những chùm chôm chôm vừa chín đỏ còn đọng sương mai, tách lớp vỏ bên ngoài là lớp cùi trắng đục, giòn tan, ngọt sắc. Miếng chôm chôm tan vào đầu lưỡi như muốn đánh thức mọi giác quan. Đến Long Khánh mà không thưởng thức chôm chôm chín ngay tại vườn là một thiếu sót không nhỏ của thực khách.

Còn nhớ khoảng thời gian ban đầu, khi cùng một đám bạn đi vào vườn sầu riêng ở ấp Đồi Rìu (xã Hàng Gòn), cứ hẹn hò nhau đến vườn thật sớm khi trời chưa hửng sáng để được xem trái sầu riêng rụng. Nhưng chờ đến lúc trời đã sáng mà vẫn không thấy trái sầu riêng nào rụng thì cả đám lóc nhóc đưa nhau về. Vừa mới quay xe thì nghe tiếng “bịch” của trái sầu riêng rụng ngay gần dưới chân mình. Thế là lời nguyền “sầu riêng rụng về ban đêm” bị hóa giải, cả đám bạn túm tụm nhặt trái sầu riêng thơm lừng, khui ngay tại chỗ. Mùi sầu riêng chín rụng thơm lừng len lỏi khắp quần áo, đầu tóc. Đó là thứ mùi có sức hấp dẫn “ma lực”, đến nỗi chỉ cần ngửi thôi, tôi cũng đã hình dung ra một bữa tiệc đầy những múi sầu riêng vàng ruộm, hấp dẫn.

Người Long Khánh nói đủ thứ giọng Bắc, Trung, Nam… lại cũng có những người hội đủ cả ba thứ giọng. Người Long Khánh cần cù, chăm chỉ và làm việc quên mỏi mệt. Các chị công nhân tăng ca đến 8 giờ tối miệng vẫn tươi vui câu hò hẹn. Các bác nông dân ngày mưa hay ngày nắng vẫn cần mẫn, say sưa chăm sóc cho cây trổ hoa hết trái đúng thời vụ.

Nhịp sống ở Long Khánh không ồn ào như các đô thị lớn khác. Dường như có một thành phố trẻ đang cuộn mình giữa vỏ bọc xanh ngút ngàn của rừng cao su già và những vườn cây kết trái quanh năm. Ai đó nói đại ý rằng: Yêu một nơi nào đó, không phải vì nơi đó có cái gì, mà là vì nơi đó có … ai đó. Đối với tôi, Long Khánh là cả thanh xuân tươi đẹp và nơi định mệnh cho mối duyên lành với nửa đời còn lại. Ngày mai, khi mưa xuống, màu của những khóm hoa bằng lăng sẽ nhạt vơi, nhưng mùa lại nối tiếp mùa… cây sẽ lại xanh tươi và hoa sẽ trổ bông tím biếc trên những con đường tôi qua.

                                                                                                                                                    An Nhiên