• image01
  • image01
  • image01
  • image01
  • image01

Thứ 6 - 26/02/2016
ĐƯỜNG DÂY NÓNG TƯ VẤN CÔNG TÁC GIA ĐÌNH: 0251.3943882; DĐ: 0839.101179 - ĐƯỜNG DÂY NÓNG TƯ VẤN CÔNG TÁC GIA ĐÌNH: 0251.3943882; DĐ: 0839.101179 *

GIA ĐÌNH

VỀ NHÀ ĐI CON – BỐ LUÔN ĐÓN CHỜ

Bố - một người luôn có hai mặt đối lập. Một mặt nghiêm nghị, có khi phải nói là khắc nghiệt. Một mặt lại dung dị, thầm lặng trao yêu thương cho các con luôn bé bỏng của mình.

ve nha di con - 1.png
Lúc con còn nhỏ, không như mẹ, bố toàn đóng vai “ác”. Ít nói, ít tâm sự, hầu như mọi sự dạy dỗ đều là quát mắng, có đôi chút nặng nề. Bố trở thành người gia trưởng trong mắt con. Người muốn con phải ngoan, phải giỏi, phải đi đúng hướng, đúng khuôn do chính bố đặt ra. Cảm giác lúc này của con chính là “sợ bố”.

Ấy vậy mà vắng bố, nhà trở nên trống trải. Con nhớ giọng nói của bố, nhớ cách bố uốn nắn dạy bảo, nhớ những triết lý dạy làm người, làm người có ích, nhớ định hướng dành tuổi choai choai không lớn, không nhỏ của con.

Có những lúc con cảm thấy giận, thấy mệt mỏi, thấy buồn…con khóc. Với tâm tư non nớt, con chỉ thấy được sự áp đặt, sự khống chế của bố, để con không được tự do quá trong cái ngưỡng tuổi đỏng đảnh của mình.

Rồi con lớn hơn, cuộc sống cuốn con đi, vui cũng có sự giúp sức của bố, buồn cũng có bố luôn ở cạnh bên, khó khăn có ngay bố sẵn sàng “ứng cứu”...

ve nha di con - 2.png
Bố … ngày một già hơn, lưng không còn thẳng, chân đi chậm rãi, vẫn thương con thầm lặng như ngày nào. Con bầu bì bỗng thấy mình như đứa trẻ. Được bố đón đưa ngày hai lần vì thương con đi làm xa, mưa gió, bụng bự mà chân con gái bố ngắn chống xe máy cũng không thấy an toàn. Nép vào lưng bố như ngày xưa bé nhỏ, mưa … ướt áo bố… con…rớt nước mắt thương bố thắt ruột gan.

Sóng gió lại vùi dập, con lăn lóc khóc cười, có bố luôn kề bên động viên, vực tinh thần cho đứa con luôn “nhỏ”. Có những lúc bế tắc khiến con chếnh choáng, con lung lay, chao đảo giữa cuộc đời, lại là bố dang tay ôm đón “Về nhà đi con, về với bố đi con”. Rằng con ơi, cuộc sống đôi khi có những cái không thể cưỡng cầu, biết “đủ” có nghĩa là đã “đủ”, biết bỏ buông nghĩa là đã chạm vạch bình yên. Rồi hạnh phúc sẽ tìm con mà đến.

Bởi vậy giông tố ngoài kia có ngông cuồng đến mấy, con cũng thấy mình thật may mắn khi vẫn còn một chốn đón chờ, nơi gia đình yêu thương, có bố có mẹ, để con vững vàng bước tiếp con đường đời… còn khá dài phía trước./.

 

                                                                                                                                      Tùy bút của Mai Phương